Tin Buồn

By Tinh Khuc Quy Nhon

Tin Buồn

Vô cùng thương tiếc báo tin:
Tiến sĩ VÕ LÝ HÒA bút danh PHỔ ĐỒNG
Sinh ngày 16-2-1963
Tại xã Phước Thắng huyện Tuy Phước tỉnh Bình Định
Thường trú tại Lô 37 Chương Dương phường Nguyễn Văn Cừ TP Quy Nhơn
Nguyên Chủ nhiệm Câu lạc bộ Văn học Xuân Diệu
Hội viên Hội VHNT Bình Định
Hội viên Hội Nhà báo Việt Nam.
Giảng dạy tại Đại học Quy Nhơn
Đã từ trần lúc 17 giờ 15 phút ngày 24 -5-2009 sau cơn đột quỵ vì bệnh tim đã được chữa chạy tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Bình Định và Bệnh viện Chợ Rẫy TP Hồ Chí Minh.
Linh cửu được quàng tại tư gia: Lô 37 đường Chương Dương phường Nguyễn Văn Cừ TP Quy Nhơn
Lễ Viếng bắt đầu từ 16 giờ ngày 25-5-2009
Di quan 15 giờ ngày 26-5-2009
An táng tại nghĩa trang Bùi Thị Xuân TP Quy Nhơn.

Chùm thơ  của Phổ Đồng

Làng ung thư
Đất nước hơn ngàn năm trận mạc
Còn đây muôn thuở nỗi đau dân...                                                                                                                                    


Mục

ruỗng
cứ thế
mục

ruỗng...

cả bầu trời mưng mủ
cả mặt đất sần sùi
đến cỏ
cũng nổi u nổi nhọt...

nước - dòng hóa chất đen kịt
sông - một hỗn hợp tanh hôi
loài ký sinh không sống nổi
huống nữa là muỗi ruồi...

không khí - một mùi lợm mửa
xạm mốc da dẻ mặt người
chỉ tiếng rên van không dứt
chỉ nỗi đau câm nghẹn lời

những ống khói nham nhở
dựng đứng che khuất mặt trời
những chiếc vòi bạch tuộc
vẫn đêm ngày sinh sôi...

hỡi ôi chỉ mong tồn tại
còn đâu là kiếp con người !

Phổ Đồng


Gió mây òa vỡ

Em dịu dàng cây lặng gió
Em ngọt ngào bao nổ vỡ
Em nồng nàn những đau mê

Em òa đến nhẹ trên cỏ lướt
Cuốn tròn anh men say
Hồn như gió
Tình như mây
Tháng năm cháy bùng bão rớt
Em phủ ngợp anh
Trận - mưa - ngọc -trai - hạnh - phúc

Và anh biết
Với trái tim lạc đà khao khát
Với cơn mơ ban ngày day dứt
Với vòng tay tóc rối ngỡ ngàng
Anh
Con ngọc trai bàng hoàng
Buốt giữa tim mình hạt cát...

Phổ Đồng


Qua tháp cánh tiên

Nghìn năm rồi tháp vẫn cứ bay lên
Như niềm tự hào của cỏ xanh như nỗi đau như hạnh phúc...
Bao vương triều cứ thay nhau đổ nát
Còn nhân dân tồn tại đến muôn đời!

Phổ Đồng

Những đồng bạc lẻ

Những đồng bạc lẻ
em trai tôi
vẹt chân trên mọi ngả đường thành phố
bán từng tấm vé số
đánh từng chiếc giày... 

Những đồng bạc lẻ
em gái tôi
đêm từng đêm đứng đường
bán thân mua vui cho khách 

Những đồng bạc lẻ
chị tôi
mòn đêm gánh hàng rong kĩu kịt
bỏ đàn con nheo nhóc
bơ vơ thiếu hơi ấm mẹ hiền 

Những đồng bạc lẻ
mẹ tôi
bán từng mớ rau con cá
Chiều mùa đông lạnh giá
co ro góc chợ tồi tàn 

Những đồng bạc lẻ
cha tôi
bán mặt cho đất bán lưng cho trời
chắt chiu từng củ khoai hạt thóc
đẫm mồ hôi sôi nước mắt 

Những đồng bạc lẻ
không ai thèm nhặt
không ai thèm dùng
Nhưng những đồng bạc lẻ
không tanh mùi máu
không tanh mùi tiền! 

Phổ Đồng




Mẹ ơi!

Mẹ ngồi bệt xuống sàn xe
sau tháng năm dài đơn độc
trên chuyến xe đời cơ cực
thăm đứa con
         nấm mồ hoang
                           bên rừng 

Hành lý mẹ mang những gì?  
ngoài đôi chân già lẩy bẩy    
ngoài bàn tay già nhăn nheo
ngoài đôi mắt già mờ đục 
        một tấm lưng còng
                  một nải chuối mốc 
                            một nắm nhang gầy                    
và cả một đời
                                   mòn đợi 

Mẹ mơ một thằng cháu nội
một cô con dâu thật hiền
vậy mà chiến tranh để lại
bên rừng một nấm đất hoang 

bây giờ chiến tranh để lại
mẹ già mòn mỏi lang thang 

Những mồ liệt sĩ vô danh
đâu mồ con yêu của mẹ?
Trường Sơn thì dài rộng thế
Mẹ ơi!
Mẹ ơi!
Mẹ ơi!
 

Phổ Đồng

Mưa trước Hoàng thành

Vạn niên là vạn niên nào...
Ta những muốn hét to lên một tiếng
Nhưng không.

Mưa đã át mất rồi
Mưa như nước mắt người đã khuất
Vạn niên ròng tiếng nước vẫn chưa nguôi... 

Phổ Đồng
 

Nghe nhạc Văn Cao ở Huế

Con hằng biết không phải là Kinh Phật
Con hằng biết dẫu con tu chín kiếp
Con hằng biết dẫu con tắm suối trăm nguồn... 

Xác thân phàm tục này
trái tim bụi bặm này... 

Ôi nếu như con không được tắm
nếu như con không được uống
dòng ánh-sáng-thanh-âm trong vắt của Người?! 

Phổ Đồng


Người cầm đèn
Hãy cám ơn ngọn đèn vì ánh sáng của nó
nhưng chớ quên người cầm đèn đang đứng kiên nhẫn trong đêm
R. Tagor

Không tự ru mình huyễn hoặc
không mặc cảm tự tin
người cầm đèn
        đang đứng kiên nhẫn trong đêm

mặc bóng tối trùng trùng vây tỏa
mặc vần xoay phù thế
mặc giông gió thét gào
mặc ánh thép ngôi cao
mặc ánh kim huyễn dụ
người cầm đèn
         đang đứng kiên nhẫn giữa ban ngày 
                 soi rõ mặt người mặt thú 

Không cao đàm khoát luận
không hư nguỵ xảo ngôn
người cầm đèn
           đang đứng kiên nhẫn giữa thời gian
                    mong giữ vẹn nguồn ánh sáng! 

Phổ Đồng

More...